[NV.11] – Đỗ Tiến Thành: Xúc Cảm “Vàng” Rơi…

manager |

Xúc  Cảm “Vàng” Rơi

Sáng nay, trời lành lạnh, mưa bay lất phất, thời tiết này quả là hay khiến cho tâm hồn chúng ta dễ hoài niệm…
Tôi vẫn dậy sớm như mọi ngày và lên trên tầng cao tập thể dục, ngắm bình minh thức giấc. Tôi nhìn về phía xa xăm, nơi mà những tòa nhà chọc trời đang hiền hiện sau màn sương, bất giác tôi nhớ đến tòa nhà công ty nơi tôi đang làm… mới đó cũng đã gắn bó với nó hơn 1 năm…
Cái cảm giác lần đầu tiên đến công ty ùa về rõ nét trong tôi, hôm đó trời cũng mưa lất phất…
Ngày đầu tiên đến công ty đó là ngày phỏng vấn xét tuyển. Tôi sắm sửa quần áo chỉn chu , tinh tươm nhất để mặc rồi nhảy lên chiếc xe đạp Thống Nhất cà tàng đi thật sớm vì sợ muộn.
Đến nơi tôi khá bất ngờ vì độ dốc của hầm để xe của công ty, độ dốc nó khá cao làm cho người đi phải rón rén. Nhưng với bộ phanh mới của xe tôi khá tự tin và lao xuống dốc  một cách an toàn…
Bỗng : “rầm , rầm, xoạch xoạch” một chuỗi dài vang lên khiến tôi và mọi người xung quanh giật bắn mình.
Hóa ra đó là 1 em gái tầm tuổi đôi mươi, mặc váy trắng ,khuôn mặt thanh tú , trắng trẻo mới bị ngã xe do con dốc hơi trơn và gấp quá.
Thấy vậy tôi lao đến như 1 cơn gió , nhẹ nhàng nâng em dậy cùng chiếc xe máy SH láng bóng.Bao quanh em ấy giờ  là 1 loạt các chai lọ to  kích cỡ to nhỏ đủ cả  bị văng ra từ 1 chiếc hộp lóng lánh ánh vàng. Tất cả phải đến cả chục sản phẩm và 1 cái máy cầm tay nhìn khá độc đáo mà tôi cũng chả biết tính năng là gì. Em ấy cảm ơn tôi và có nói 1 câu làm tôi nhớ mãi:
“ May quá , nhờ anh giúp chứ không e mất mấy sản phẩm này cũng ngang như mất vàng anh ạ, vì nó được tạo ra từ Vàng 24 carat đấy anh à. Em đang vội quá, cảm ơn anh nhé”
Và rồi em ấy tất tưởi chạy lên thang máy đi lên, tôi nghĩ :
Đúng là thời buổi công nghệ cao, lấy Vàng cho vào sản phẩm thì biết độ tốt của nó ra sao rồi. Đúng là sản phẩm quý như Vàng.
Và rồi tôi lên công ty, buổi phỏng vấn khá suôn sẻ mặc dù gặp 2 người phỏng vấn phong cách khá “ dị” nhưng tôi hiểu: Thiết Kế không dị dị lạ lạ thì làm sao mà có ý tưởng độc đáo được!
Vài ngày sau tôi nhận được 1 cuộc điện thoại với giọng đầy truyền cảm của phòng nhân sự thông báo tôi trúng tuyển – niềm vui vỡ òa như đỗ Đại Học. Bởi vì công ty mà tôi ước nguyện được công tác đó là Venesa.


Một nơi mà tôi mới chỉ nghe qua trên báo mạng – 1 niềm tự hào của ngành mỹ phẩm cao cấp. Và thật bất ngờ, tôi gặp lại em – người con gái  ngã xe – trong 1 buổi ăn trưa tại căng tin của công ty.
Em vẫn đằm thắm, mặn mà, nhẹ nhàng như hôm nào. Quả là có duyên gặp gỡ, tôi mới hỏi chuyện lại thì e có chia sẻ là hôm đó đang vội đến làm trực nhật ca sớm nên bị ngã xe.Em ấy cũng đã làm ở Venesa trước tôi 1 năm rồi, công việc của e ấy giúp cho bàn ghế cũng như mọi thứ đồ đạc của công ty  sạch sẽ sáng bóng. Em tâm sự thêm : làm ở đây thấy sản phẩm công ty tốt quá nên e mua thêm cho bạn em và người thân trong gia đình nữa – mọi thứ đều rất ổn.Em còn chỉ rõ cho tôi cách sử dụng sản phẩm để mua về tặng vợ nữa, em quả là người chu đáo, tận tâm  và nhiệt tình.
Và rồi, công ty mở rộng nhân sự có thuê thêm tầng nữa để cho cán bộ nhân viên làm việc , mọi vị trí sắp xếp lại chỗ ngồi. Và giờ đây em ấy đang ngồi cạnh tôi – hàng ngày tôi vẫn luôn nghe thấy giọng đầm ấm đó vang lên đầy truyền cảm…
Oe Oe Oe….
Đang hồi ức, hoài niệm lại  khoảnh khắc ngày đầu đi làm thì tiếng con tôi vang lên đòi thay bỉm. Tôi bừng tỉnh cảm xúc trở lại thực tại và nhanh chóng đi chăm sóc con, bỏ lại những hạt mưa còn rơi lất phất trên tầng.
Trong tâm trí tự dưng xuất hiện vài dòng thơ:

CẦM “VÀNG” CHỚ ĐỂ ”VÀNG” RƠI

BAO CÔNG NGHIÊN CỨU MỚI RA ĐƯỢC “”VÀNG””

“VÀNG” NÀY ĐẮP MẶT XOA DA

BAO NHIÊU NÉT ĐẸP RẠNG NGỜI KHOE RA